Germany 28 February 1996 District Court Oldenburg (Egg case)

 

Cơ quan xét xử: Tòa án quận LG Oldenburg, Đức

Bên tranh chấp:

- Nguyên đơn: Bên bán – Đức

- Bị đơn: Bên mua – Hà Lan

Tóm tắt tình tiết: Bên mua có trụ sở tại Hà Lan và bên bán có trụ sở tại Đức giao kết hợp đồng mua bán trứng. Vào đầu tháng ba, bên bán đã nhờ một công ty vận chuyển giao cho bên mua 3 thùng trứng loại 2. Thùng trứng thứ nhất mà bên bán giao bao gồm 26 khay trứng, mỗi khay bao gồm 8.640 quả trứng, không phải là 10.800 quả như bên mua mong đợi, vì vậy tổng cộng trong chuyến hàng này bên bán đã giao thiếu 56.160 quả trứng. Thùng hàng thứ hai chỉ chứa 20 khay và 14 khay tiếp theo được vận chuyển trong thùng hàng thứ ba. Bên bán khẳng định rằng các thùng hàng này đều được giao theo đúng hợp đồng mua bán và hợp đồng chỉ quy định việc vận chuyển số hàng trứng loại 2 còn lại theo một thời gian nhất định, chứ không ghi cụ thể số lượng trứng. Bên mua cho rằng hợp đồng yêu cầu vận chuyển 3 thùng hàng đầy đủ 26 khay trứng, mỗi khay 10.800 quả trứng – cũng là thực tiễn thương mại mà các bên đã thiết lập với nhau. Ngoài ra, bên mua cho rằng bên bán cũng đã hứa vận chuyển bổ sung số trứng còn thiếu. Bên mua khởi kiện bên bán yêu cầu bồi thường thiệt hại do bên mua phải giao kết hợp đồng khác thay thế. 

Vấn đề pháp lý: Lời đề nghị giao kết như trên có đủ chính xác để trở thành một lời chào hàng theo quy định của CISG?

Phán quyết: Tòa án xét rằng những tài liệu mà bên bán trình bày không tuân theo chính xác những tiêu chí được quy định trong Điều 14 đến Điều 19 Công ước. Theo hợp đồng, bên mua đồng ý việc bên bán sẽ giao 3 thùng hàng đầy, mỗi thùng gồm 26 khay trứng, tuy nhiên không ghi rõ con số cụ thể. Trên thực tế, các đơn đặt hàng khác của bên mua luôn ghi rõ số khay trứng chứa 10.800 quả, đôi khi là 12.960 quả, nhưng đa số vẫn là 10.800 quả. Tòa án kết luận rằng hợp đồng không xác định cụ thể một khay phải chứa 10.800 quả trứng, mà trong văn bản viết cũng như lời nhân chứng xác nhận chỉ đề cập tới “3 thùng trứng loại 2”. Dù không kết luận rõ ràng về tính chính xác của lời chào hàng, tòa án công nhận giữa các bên có tồn tại mối quan hệ hợp đồng, vì vậy lời đề nghị của bên bán với cách xác định số lượng hàng hóa trên được xem là đủ chính xác để trở thành lời chào hàng theo Điều 14 CISG.